Thế giới

Iran Tổn Thất Nặng Nề Khi Mỹ Phong Tỏa Các Cảng Biển

Ngày 13/4/2026 đánh dấu một cột mốc căng thẳng mới trong quan hệ quốc tế khi chính quyền Mỹ chính thức áp đặt lệnh phong tỏa toàn diện các cảng biển của Iran. Thông qua Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), Washington đã thiết lập một “hàng rào thép” trên biển, chặn bắt bất cứ tàu thuyền nào ra vào các cửa ngõ giao thương của Tehran tại vịnh Ba Tư và vịnh Oman. Mục tiêu của động thái này không gì khác ngoài việc tạo ra một áp lực kinh tế không thể chịu đựng nổi, buộc Iran phải ngồi vào bàn đàm phán. Tuy nhiên, cái giá mà Iran phải trả không chỉ tính bằng những con số thiệt hại tài chính, mà còn là sự tê liệt toàn diện của một nền kinh tế vốn đã gánh chịu nhiều sức ép. Hãy cùng bản tin “Thế giới” tìm hiểu ngay!

“Bế quan tỏa cảng” – Cú sốc trực tiếp vào ngành dầu khí

Trong cấu trúc kinh tế của Iran, dầu mỏ không chỉ là mặt hàng xuất khẩu chủ lực mà còn được coi là “oxy” để duy trì sự sống cho toàn bộ hệ thống. Lệnh phong tỏa cảng biển của Mỹ đang thực hiện một chiến dịch “rút cạn” nguồn oxy này một cách trực tiếp và mạnh bạo nhất.

“Bế quan tỏa cảng” – Cú sốc trực tiếp vào ngành dầu khí

Chấm dứt “thời gian vàng” của doanh thu dầu mỏ

Chỉ mới vài tuần trước, Iran còn tận hưởng cái gọi là “thời gian vàng” về doanh thu. Kể từ khi xung đột bùng phát vào cuối tháng 2/2026, việc eo biển Hormuz bị đe dọa đã đẩy giá dầu thế giới lên mức kỷ lục. Trong giai đoạn từ giữa tháng 3 đến giữa tháng 4, Iran đã xuất khẩu khoảng 55,22 triệu thùng dầu với mức giá không dưới 90 USD/thùng, thậm chí có những thời điểm vượt ngưỡng 100 USD. Con số này giúp Tehran thu về ít nhất 4,97 tỷ USD chỉ trong một tháng – cao hơn 40% so với thời điểm trước khi chiến tranh nổ ra. Thế nhưng, lệnh phong tỏa của Mỹ đã ngay lập tức chấm dứt chuỗi ngày “hái ra tiền” này.

Nguy cơ từ sự tê liệt xuất khẩu

Trước khi có lệnh phong tỏa, Iran duy trì mức xuất khẩu trung bình ấn tượng khoảng 1,84 triệu thùng mỗi ngày. Việc CENTCOM tuyên bố đã hoàn toàn chặn đứng hoạt động giao thương bằng đường biển đồng nghĩa với việc dòng chảy USD từ dầu mỏ của Iran đang bị nghẽn lại. Theo các chuyên gia kinh tế, nếu không thể đẩy dầu ra thị trường quốc tế qua các cảng truyền thống, Iran sẽ mất đi nguồn thu ngoại tệ khổng lồ, khiến ngân sách quốc gia rơi vào tình trạng thâm hụt nghiêm trọng chỉ trong thời gian ngắn.

Bài toán “khoảng đệm” 157 triệu thùng

Để đối phó với các lệnh trừng phạt, Iran đã tích trữ khoảng 157,7 triệu thùng dầu trong các bồn chứa nổi và tàu chở dầu neo đậu ngoài khơi. Nhiều người kỳ vọng đây sẽ là “khoảng đệm” giúp Tehran cầm cự. Tuy nhiên, khi các cảng biển bị phong tỏa và tàu chở dầu bị chặn lại ngay tại cửa ngõ, số lượng dầu dự trữ này bỗng chốc trở thành đống tài sản “đóng băng”. Việc có hàng trăm triệu thùng dầu nhưng không thể vận chuyển đến tay khách hàng cũng giống như sở hữu vàng nhưng bị nhốt trong kho không có chìa khóa.

Tê liệt giao thương phi dầu khí và hệ lụy hàng tiêu dùng

Sức tàn phá của lệnh phong tỏa không dừng lại ở những thùng dầu. Cảng biển là cửa ngõ cho mọi hoạt động xuất nhập khẩu, từ nguyên liệu thô đến hàng tiêu dùng thiết yếu. Tổng thương mại phi dầu mỏ của Iran vốn đạt mức 94 tỷ USD trong năm qua. Các mặt hàng chủ lực như hóa dầu, nhựa và nông sản chiếm tỉ trọng lớn trong kim ngạch xuất khẩu. Khi các cảng biển bị đóng cửa, các doanh nghiệp sản xuất trong nước sẽ rơi vào tình trạng đình trệ do không thể xuất hàng đi, dẫn đến nguy cơ phá sản hàng loạt và tỉ lệ thất nghiệp tăng cao.

Iran là quốc gia phụ thuộc nhiều vào nhập khẩu máy móc công nghiệp, linh kiện điện tử và đặc biệt là một số loại thực phẩm. Việc Mỹ ngăn chặn các tàu container vào cảng sẽ gây ra tình trạng khan hiếm hàng hóa trầm trọng. Điều này không chỉ đẩy giá cả trong nước tăng vọt mà còn trực tiếp đánh vào đời sống của người dân thường, những người vốn đã mệt mỏi với tình trạng lạm phát kéo dài từ trước chiến tranh.

Tê liệt giao thương phi dầu khí và hệ lụy hàng tiêu dùng
Tê liệt giao thương phi dầu khí và hệ lụy hàng tiêu dùng

Phản ứng của Tehran và những “quân bài” đối phó

Đứng trước tình thế bị dồn vào đường cùng, Iran chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn nền kinh tế sụp đổ. Những phản ứng từ Tehran đang đẩy khu vực vào một vòng xoáy căng thẳng mới.

Đe dọa quân sự

Bộ tư lệnh Trung tâm Khatam al-Anbiya của Iran đã đưa ra những tuyên bố đanh thép, coi lệnh phong tỏa của Mỹ là hành động “cướp biển”. Tehran đe dọa sẽ tấn công đáp trả vào các cảng biển của các quốc gia đồng minh với Mỹ tại vịnh Ba Tư và biển Arab. Nếu điều này xảy ra, cuộc chiến kinh tế sẽ nhanh chóng biến thành một cuộc xung đột quân sự diện rộng, đe dọa an ninh năng lượng toàn cầu.

Chiến thuật “đội tàu bóng tối” và đường sắt

Để lách lệnh phong tỏa, Iran có thể sử dụng “đội tàu bóng tối” – những con tàu tắt hệ thống định vị, đổi tên và sử dụng mạng lưới công ty bình phong phức tạp. Bên cạnh đó, việc chuyển hướng vận tải sang đường sắt để đưa dầu và hàng hóa sang các nước láng giềng cũng là một phương án được tính đến.

Rào cản hậu cần

Tuy nhiên, việc thay đổi phương thức vận tải từ biển sang bộ không hề đơn giản. Hệ thống đường sắt của Iran chưa đủ quy mô và công suất để thay thế hoàn toàn cho các cảng biển đại dương. Chi phí hậu cần sẽ tăng lên gấp nhiều lần, và thời gian vận chuyển cũng kéo dài hơn, khiến hàng hóa của Iran mất đi tính cạnh tranh và giảm đáng kể hiệu quả kinh tế.

Phản ứng của Tehran và những
Phản ứng của Tehran và những “quân bài” đối phó

Tác động ngược tới kinh tế toàn cầu và thị trường năng lượng

Lệnh phong tỏa của Mỹ đối với Iran giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng ảnh hưởng đến toàn thế giới, bao gồm chính cả nước Mỹ. Eo biển Hormuz là huyết mạch vận chuyển 20% nguồn cung dầu toàn cầu. Khi Mỹ phong tỏa cảng biển Iran và đáp lại bằng việc Iran đóng cửa eo biển này, giá dầu thế giới đã ngay lập tức vọt qua ngưỡng 100 USD/thùng. Sự đứt gãy nguồn cung đột ngột này khiến thị trường năng lượng chao đảo, gây áp lực lạm phát lên tất cả các nền kinh tế đang trong quá trình hồi phục.

Tổng thống Donald Trump đang đứng trước một bài toán khó. Một mặt, ông muốn bóp nghẹt kinh tế Iran để đạt được mục đích chính trị. Mặt khác, nếu giá xăng dầu trong nước Mỹ tăng quá cao do tác động từ lệnh phong tỏa, nó sẽ gây ra sự phẫn nộ trong cử tri và ảnh hưởng đến uy tín của chính quyền. Do đó, tính bền vững và lâu dài của lệnh phong tỏa vẫn là một dấu hỏi lớn.

Kết luận

Lệnh phong tỏa cảng biển mà Mỹ đang áp dụng thực sự là một “đòn đau” giáng vào huyết mạch kinh tế của Iran, đe dọa xóa sạch nguồn thu tỷ USD và làm tê liệt hệ thống giao thương của quốc gia này. Tuy nhiên, hiệu quả thực tế của nó còn phụ thuộc vào khả năng chịu đựng của Tehran cũng như mức độ chấp nhận rủi ro của Washington đối với nền kinh tế toàn cầu. Cuộc chiến này không chỉ là sự đối đầu giữa hai quốc gia, mà là một phép thử về sức bền của hệ thống thương mại thế giới trước các biến động địa chính trị cực đoan. Liệu sự tổn thất này có buộc Iran phải nhượng bộ, hay sẽ càng khiến ngọn lửa xung đột tại Trung Đông bùng phát dữ dội hơn? 

Lên đầu trang